Ánh sáng và sự sống (Thứ hai sau lễ Hiển Linh)

101

Lời Chúa: Mt 4, 12-17.23-25

Mt 4_12-17_23-25Khi ấy, nghe tin Gioan bị nộp, Chúa Giêsu lui về Galilê. Người rời bỏ Nazareth, đến ở miền duyên hải thành Capharnaum, giáp ranh đất Giabulon và Nephtali, để ứng nghiệm lời đã phán bởi miệng tiên tri Isaia rằng:

“Hỡi đất Giabulon và đất Naptali, đường dọc theo biển, bên kia sông Giođan, Galilê của ngoại bang! Dân ngồi trong tối tăm đã thấy ánh sáng huy hoàng, ánh sáng đã xuất hiện cho người ngồi trong bóng sự chết”. Từ bấy giờ, Chúa Giêsu bắt đầu rao giảng và nói: “Hãy hối cải, vì Nước Trời đã gần đến”.

Và Chúa Giêsu đi rảo quanh khắp xứ Galilê, dạy dỗ trong các hội đường của họ, rao giảng tin mừng Nước Trời, chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền trong dân. Tiếng tăm Người đồn ra khắp xứ Syria. Người ta đã đem đến cho Người đủ thứ bệnh nhân, những người mắc phải tật nguyền đau đớn, quỷ ám, kinh phong, bất toại. Người đã chữa họ lành. Dân chúng đông đảo theo Người, họ đến từ xứ Galilê, miền Thập Tỉnh, Giêsrusalem, Giuđêa và vùng bên kia sông Giođan.

Suy niệm:

Từ sau lễ Hiển Linh đến lễ Chúa Giêsu chịu phép Rửa,

Giáo Hội cho chúng ta đọc các bài Tin Mừng về việc Chúa tỏ mình.

Mỗi bài là một dịp Chúa tỏ mình cho Dân của Người.

Bài đọc hôm nay cho thấy Đức Giêsu tỏ mình lần đầu tiên

tại Galilê, vùng đất có nhiều người ngoại giáo sinh sống.

Ngài tỏ mình tại Caphácnaum, một tỉnh lớn chuyên đánh cá gần hồ Galilê,

tỉnh này nằm trong địa giới của chi tộc Naptali ngày xưa.

Thánh Mátthêu thấy việc tỏ mình này làm ứng nghiệm lời ngôn sứ Isaia:

“Đoàn dân đang ngồi trong cảnh tối tăm đã thấy một ánh sáng huy hoàng,

những kẻ đang ngồi trong vùng bóng tối của tử thần

nay được ánh sáng bừng lên chiếu rọi” (Is 9,1).

Như thế Đức Giêsu chính là ánh sáng rực rỡ xua tan bóng tối,

Người nâng dậy những ai đang ngồi trong cảnh chết chóc, tối tăm.

Phần sau của bài Tin Mừng hôm nay cho ta thấy điều đó (Mt 4, 23-25).

Đức Giêsu đã đi khắp vùng Galilê để làm ba việc:

dạy dỗ trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng và chữa lành bệnh nhân.

Thật ra việc dạy dỗ và việc rao giảng có thể coi là một,

nếu thế chương trình hành động của Đức Giêsu sẽ gồm giảng dạy và chữa bệnh.

Dù giảng dạy hay chữa bệnh, Đức Giêsu chỉ muốn một điều

đó là làm vơi nhẹ gánh nặng của những người đang đau khổ.

Đức Giêsu loan báo Nước Trời đã đến gần (Mt 4, 17),

và Người chứng tỏ cho thấy Nước ấy đã đến thật rồi

qua việc chữa lành moi bệnh hoạn tật nguyền của dân.

Cách đây hai ngàn năm, đã có những người bị quỷ ám, kinh phong, bại liệt.

Ngày nay, dù khoa học tiến bộ, nhưng bệnh tật vẫn không tha con người.

Y khoa vẫn phải đối mặt với những chứng bệnh mới, chưa có thuốc chữa.

Con người không bị ám bởi quỷ, nhưng bởi những sản phẩm do mình làm ra.

Làm thầy dạy và làm lương y là hai nghề đặc biệt

tiếp nối công việc ngày xưa của Thầy Giêsu,

để loan báo cho thế giới hôm nay về sự sống, ánh sáng và hy vọng.

Cầu nguyện:


Lạy Chúa Giêsu,

vì Chúa đã bẻ tấm bánh trao cho chúng con,

xin cho những người nghèo khổ được no đủ.

Vì Chúa đã xao xuyến trong Vườn Dầu,

xin cho các bạn trẻ đủ sức đối diện

với những khó khăn gay gắt của cuộc sống.

Vì Chúa bị kết án bất công,

xin cho chúng con can đảm bênh vực sự thật.

Vì Chúa bị làm nhục và nhạo báng,

xin cho phụ nữ và trẻ em được tôn trọng.

Vì Chúa chịu vác thập giá nặng nề,

xin cho những người bệnh tật được đỡ nâng.

Vì Chúa bị lột áo và đóng đinh,

xin cho sự hiền hòa thắng được bạo lực.

Vì Chúa dang tay chết trên thập giá,

xin cho đất nối lại với trời,

con người nối lại mối dây liên đới với nhau.

Vì Chúa đã phục sinh trong niềm vui òa vỡ,

xin cho chúng con biết đón lấy đời thường

với tâm hồn thanh thản bình an. Amen.

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ